
|
Nỗi nhớ dâng đầy trong anh
Khuôn mặt em nụ cười em, bờ môi ấm
Tưởng như máu trong tim đông đặc
Nỗi nhớ dâng đầy, dâng đầy
Ôi chẳng có dòng sông mà biển nào ngăn cách
Mà sao, mà sao anh không thể tới bên em
Để nỗi nhớ như con thuyền vượt sóng
Đến bến bờ, chỉ là giấc mơ
Căn phòng đêm nay câm lặng
Sao như lửa cháy bốn bề
Anh ùa chạy như lá khô gió cuốn
Mê man trong nỗi đớn đau
Mà không thể ra ngoài nỗi nhớ
Không thể ra ngoài nỗi nhớ đâu em
|
Đêm nay
Chân nhớ bàn chân
Vẫn con đường cũ tần ngần vắng anh
Giữa trời trăng sáng long lanh
Em tìm giấc ngủ bên mành sương lay
Đêm nay
Tay nhớ bàn tay
Nhớ ơi nỗi nhớ quắt quay nỗi niềm
Đâu rồi hơi thở ngọt mềm
Vòng tay ôm chặt bên thềm trăng rơi
Đêm nay
Em lại trắng trời
Mắt qua song cửa thương đời đi qua.
Chery lee 26/11/2013
Đã không biết bao nhiêu lần
Tôi cứ hát mãi những bài tình ca bất hạnh
Như những điều không thể thiếu trong cuộc sống tôi
Vì sao thế??? Tôi không biết.
Những giọt nước mắt - Những cái buốt tê người...
Luôn có mặt đâu đó để lao về phía cuộc đời tôi
Len lỏi vào những nơi yếu đuối nhất, của tâm hồn tôi.
Người ở đâu??? Phương trời nào xa hút.
Tôi vẫn ngồi đây . . .
Cố nhặt cho hết những nỗi nhớ mà mình từng có lần đánh rơi.
Rồi đêm về . . .
Tự khắc lên da thịt mình thành những dấu vết của yêu đương,
Của tháng ngày hạnh phúc, thứ hạnh phúc Nửa Vời.