Thơ Chery Lee
Môi nào chạm giọt yêu thương.
Ly đời quên bỏ muỗng đường đấy thôi!.

Thứ Năm, 9 tháng 1, 2014

BẾN GIÓ CHIỀU NAY

Thuyền Xa Bến Đỗ - Như Quỳnh
Chiều nay bến gió một mình
Sông quê gợi nhớ lục bình trổ hoa
Không mây sao bỗng mưa òa
Ướt hoàng hôn tím nẻo xa cũng đành

Chiều nay bến gió không anh
Thuyền tình hờ hững chòng chành trầm tư
Mắt huyền dõi tận xa mù
Níu trong sâu thẳm hao hư tình gần

Chiều nay bến gió tần ngần
Con đường nhớ một bàn chân đã từng
Sao nghe lòng thấy rưng rưng
Hay là ta đã người dưng đã là

Chiều nay bến gió xót xa
Sao nghe cay mắt lệ nhòa chân mây
Nhớ nhung mười ngón hao gầy
Nghe thèm hơi ấm bàn tay một người

Chiều nay bến gió đơn côi
Khuyết vầng trăng hẹn khuyết rồi yêu thương
Hoa quỳnh khao khát tỏa hương
Mà sao vội giấc vô thường cuối đông

Chiều nay bến gió mênh mông
Mình ai xuôi ngược sóng lòng cheo leo
Hay là mắc cạn sông yêu
Khiến cho con tạo xoay chiều buồn tênh

Chiều nay bến gió một mình
Đời ơi có biết cuộc tình…về đâu?


Chery Lee 9/1/2014

Không có nhận xét nào: