Thơ Chery Lee
Môi nào chạm giọt yêu thương.
Ly đời quên bỏ muỗng đường đấy thôi!.

Thứ Tư, 5 tháng 2, 2014

VÔ THƯỜNG




Nghe Những Tàn Phai - Ngọc Lan
Chiều nay em ra phố về
Thấy đời mình là những đám đông
Người chia tay nhau cuối đường
Ngày đi đêm tới nghe tiếng hư không.


Bao năm xa xứ biệt biền
Gánh bao cay đắng ưu phiền riêng mang
Thuyền nào chở nỗi trái ngang
Có xuôi theo gió có tan giữa trời

Sóng xô ta với biển đời
Tóc mây buông rối đầy vơi tháng ngày
Xanh xao giấc mộng u hoài
Mình ta trăn trở mệt nhoài gió sương

Người đưa ta đến trăm đường
Đưa ta canh bạc vô thường trắng tay
Gượng cười ta nuốt men cay
Đời sao đành lỡ đọa đày đau thương

Lẽ nào đã hết vấn vương
Đời ta thôi cũng vô thường là đây.

CHERY LEE

Không có nhận xét nào: